May Mắn Gặp Lại Khi Chưa Gả

Chương 40



*Cảnh: cảnh ngộ, cảnh trí, phong cảnh. Mộ: ngưỡng mộ; yêu thích; hâm mộ.

Tình cảnh hiện giờ của ba người hoàn toàn trái ngược nhau, giống như là ảo cảnh. Trong đình viện ánh trăng thanh tịnh và đẹp đẽ, bầu không khí rét lạnh, hương mai thoang thoảng như có như không.

Bùi Vân Khoáng nhìn Thương Vũ, và Ti Điềm trong ngực của hắn, dường như có thể cảm nhận được luồng không khí dâng lên trong lòng ngực. Hắn nhất định không bao giờ nghĩ tới Thương Vũ cũng có một phần tình cảm kín đáo như vậy với nàng. Giờ phút này, hắn mới hiểu được vì sao Thương Vũ lại gửi quà sinh nhật về tặng cho nàng. Ngón tay của hắn nắm chặt, rồi lại buông ra. Trong sân có ám vệ canh giữ, thân phận của hắn khiến hắn không thể tỏ ra mất khống chế trước mặt hạ nhân được.

Hắn nhếch môi mỏng, ánh mắt hắn không cách rời khỏi được vị trí cách cánh tay Thương Vũ nửa tấc. Hắn còn chưa ôm qua người thiếu nữ này, nay được Thương Vũ ôm trong vòng tay, giống như một đóa thủy tiên ấm áp xinh đẹp.

Ti Điềm từ trong kinh sợ tỉnh lại, vội vàng nhảy khỏi cánh tay Thương Vũ. Ánh mắt không biết để đâu, nỗi lòng bách chuyển thiên hồi (Trăm lần nghĩ ngợi) xoắn thành một đoàn, hô hấp rối loạn. Tại sao lại có thể rơi vài tình cảnh xấu hổ như vậy, nàng ước gì hiện tại có ngay một cái lỗ cho nàng chui xuống, bởi nàng không dám đối mặt tình cảnh này.

Thương Vũ nhìn Bùi Vân Khoáng, vẻ mặt hơi có chút ngoài ý muốn. Tại sao dêm đã khuya mà hắn còn tới đây, đến thăm thương thế của nàng sao? Thế nhưng sắc mặt Bùi Vân Khoáng lại đông lạnh như hàn băng, hắn lại mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, một ý niệm như sấm sét chợt hiện lên trong đầu, chẳng lẽ, trong lòng Bùi Vân Khoáng Ti Điềm không chỉ là một Chu Tước? Vừa suy nghĩ đến đây, lập tức nâng cao cảnh giác, hắn cảm thấy trong lòng trở nên khẩn trương sâu thẳm, chỉ mong là do mình đã suy nghĩ nhiều.

Hai người cùng lúc mở miệng.

“Vương gia, sao người lại tới đây?”

“Ngươi muốn mang nàng đi vào trong đó?”

Thương Vũ nhìn Ti Điềm, nói: “Chỗ này không an toàn, ta muốn mang nàng đi quý phủ của ta.”

Bùi Vân Khoáng quả quyết nói: “Không được.” lông mày hắn nhíu lại, không giận mà uy, đây là hắn số lần ít ỏi hắn tỏ ra nghiêm khắc trước mặt Thương Vũ.

Thương Vũ nhướng mày kiếm lên, trấn định tự nhiên hỏi: “Vì sao?” Trong lòng hắn mơ hồ có một loại dự cảm, Bùi Vân Khoáng sẽ không để hắn mang nàng đi, nguyên nhân, hắn lại không thể suy đoán.

Bùi Vân Khoáng nói: “Nàng là nha hoàn của ta, đi tới quý phủ của ngươi, mọi người sẽ nghĩ thế nào về quan hệ giữa ta và ngươi. Hiện tại ngươi không được quên thân phận của mình.”

Thương Vũ nhoẻn miệng cười: “Không thì để mọi người truyền ra tin tức ta đã đoạt một nha hoàn của An Khánh vương, sau đó trở mặt thành thù với An Khánh vương, như vậy không phải là hợp với tâm ý của mọi người sao?”

Sắc mặt Bùi Vân Khoáng âm trầm, thấp giọng nói: “Hồ đồ, ngươi có nghĩ cho thanh danh của nàng hay không.”

Thương Vũ ôn nhu cười cười với Ti Điềm: “Chuyện này, tất nhiên ta đã nghĩ qua, ta đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm với nàng.”

Trong lòng Bùi Vân Khoáng chấn động, hai chữ “Chịu trách nhiệm”, Thương Vũ nói gọn gàng linh hoạt, tình thế bắt buộc, lại khiến hắn có chút kinh sợ và rung động. Hắn chưa bao giờ nói với nàng như vậy, giờ khắc này, hắn không phải không thừa nhận, bản thân mình chỉ suy tính cho toàn cục, lo trước lo sau, ở trước mặt nàng chưa bao giờ có khí phách như vậy.

Hắn nhìn thoáng qua Ti Điềm, nàng cúi đầu đứng sau lưng Thương Vũ, bóng đêm nặng nề, ngọn đèn cũng mờ ảo, hắn cao gầy dương cương cùng nàng mềm mại thanh tú, tướng mạo hai bên hài hòa, mềm mại mà mông lung.

Giờ phút này, hắn sâu sắc cảm nhận được sự bất đắc dĩ. Thương Vũ có thể thản nhiên dứt khoát, thẳng thắn thật lòng, mà hắn lại không thể, hắn không muốn Thương Vũ mang nàng đi, lại không thể nói rõ lý do.

“Ngươi đã hỏi qua ý của nàng chưa?”

Thương Vũ thản nhiên nói: “Tất nhiên đã hỏi qua rồi.” đúng là đã hỏi qua, thế nhưng nàng không đáp ứng. Nhưng mà hắn cũng không cho phép nàng tùy hứng, nhìn nàng yếu đuối thế kia, thật ra cũng rất quật cường, có đôi khi đối với nàng phải dùng sức mạnh mới được.

Bùi Vân Khoáng nghiêm mặt nói: “Thương Vũ, ngươi đừng quên sứ mạng của mình, hiện tại không phải là lúc nhi nữ tình trường. Thương Lan vẫn chờ ngươi trở về.”

Thương Vũ ngạo nghễ nói: “Ta cảm thấy đại sự và việc này bất đồng, nếu ngay cả một nữ nhân cũng không bảo vệ được, làm sao bảo hộ được tộc nhân.”

Bùi Vân Khoáng nói: “Đây là hai việc khác nhau.” Trong lòng hắn vẫn cảm thấy đây là hai việc khác nhau, nữ nhân, chỉ có

sau khi trị quốc bình thiên hạ, mới có thể cẩn thận nuông chiều sủng ái.

Thương Vũ lắc đầu: “Trong mắt ta, phân chia không có nặng nhẹ, an nguy của nàng và Thương Lan đều quan trọng như nhau.”

Ti Điềm nhịn không được ngẩng đầu nhìn Thương Vũ, trong lòng nặng nề trầm xuống. Nàng trong lòng hắn, thật sự có phân lượng như vậy sao! Nàng vừa nhìn về phía Bùi Vân Khoáng, đối diện với ánh mắt của hắn. Nổi khổ tâm và bất đắc dĩ của hắn, nàng rất hiểu, nhưng nàng hiểu bản thân mình trong lòng hắn hơn, sẽ không có phân lượng như vậy. Nàng rủ tầm mắt xuống, Thương Vũ trọng tình, giờ khắc này, nàng không phải không cảm động.

Hai nam nhân đã trầm mặc một lát, cùng nhìn nhau, ai cũng không có ý nhượng bộ. Khác nhau ở chỗ, Bùi Vân Khoáng không thể bày tỏ cõi lòng, băn khoăn trùng trùng điệp điệp, mà Thương Vũ, lại có thể nói trắng ra, chiếm được thế thượng phong.

Có đôi khi, rất lý trí trí thì lại mất đi tiên cơ; có đôi khi, một câu nói một sự việc, chính là một đường ranh giới.

Nàng đứng sau lưng Thương Vũ, vô cùng tỉnh táo. Đêm qua Bùi Vân Khoáng cứu nàng mới bị thương, hắn đứng ở cạnh cửa nói hai câu kia, như khơi dậy viên đá vốn yên bình trong lòng nàng, nhưng giờ phút này, nàng vô cùng kiên định.

Về mặt tình cảm, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không giống như Thương Vũ toàn lực như vậy, hắn luôn có rất nhiều cân nhắc và cố kỵ, nếu như hết thảy đều kết thúc, như vậy nàng chỉ là một hạt bụi. Giờ phút này, hắn không thể nói, nàng là người của ta, ngươi không thể mang nàng đi. Hắn cũng không thể nói, người nàng thích là ta, ngươi mau buông tay đi. Hắn uyển chuyển quanh co vòng vèo, Thương Vũ thẳng thắn trực tiếp, thật là đối lập nhau, khiến lòng nàng vô cùng thoải mái, nên buông tha ai, là điều mà nàng đã biết trước, mặc dù có cảm giác rung động, có nhiều điều khó quên, nhưng những thứ này đều có thể cất giấu, không bằng cứ cất giấu dưới đáy hòm để năm tháng phai nhoà đi. 

Nàng ngẩng đầu nói với Thương Vũ: “Chúng ta vào phòng đi, muội có lời muốn nói với huynh.”

Hai người đi vào phòng, cửa phòng Ti Điềm thoáng hờ khép. Nàng nhìn Thương Vũ, từ khi hắn thổ lộ với nàng, đây là lần đầu tiên nàng thoải mái nhìn vào ánh mắt của hắn.

“Vương gia nói, Thương Lan còn có rất nhiều chuyện chờ huynh đi làm, huynh là người Thương Lan sao?”

Thương Vũ trầm ngâm một lát, nói: “Chỉ đúng một nửa thôi, mẫu thân của ta là công chúa đi hòa thân với Thương Lan. Lão An Khánh vương, chính là cậu của ta.” Hắn vốn định qua một khoảng thời gian nữa mới nói cho nàng biết.

Nàng kinh ngạc nói không ra lời, thì ra Bùi Vân Khoáng là biểu huynh của hắn, trách không được hắn ở trước mặt Bùi Vân Khoáng luôn có vẻ mặt tự nhiên, không hề có vẻ mặt hèn mọn.”

“Vậy huynh, tại sao lại ở chỗ này?”

Đó là nợ máu năm xưa, nhất thời nói không rõ được, hắn nhìn nàng chăm chú, trầm giọng hỏi: “ Chuyện của Thương Lan, sau này hãy nói. Muội có nguyện ý đi theo ta hay không?”

Nàng cúi đầu trầm mặc một lát, nói: “Ba năm trước đây Tín Châu gặp đại hạn, triều đình cứu tế chậm chạp chưa tới, Vương gia đưa thiếp mời thiết yến, mời phú thương Tín Châu đến Vương Phủ, bảo mọi người quyên giúp thuế ruộng trợ giúp dân chúng vượt qua nạn đói, Vương gia quyên nhiều nhất. Phụ thân muội ngày đó cũng được mời, sau khi trở về nói, An Khánh vương yêu thương dân chúng, là phúc của Tín Châu. Về sau cơ duyên xảo hợp muội được vào Vương Phủ, đối với cách làm người của Vương gia nhìn rất rõ ràng. Mẫu thân của muội bệnh nặng Vương gia vốn có thể mặc kệ, nhưng hắn lại cho rằng chỉ là nhấc tay chi lao, liền vui lòng ban ân huệ. Đối với một hạ nhân còn như thế, đối với muôn dân trăm họ cũng nhất định không tệ. Muội đối với Vương gia, chỉ có cảm kích hâm mộ. Muội chân thành kỳ vọng hắn có thể trở thành một đời minh quân, thiên hạ thái bình. Nếu không để cho những người như Trương Quốc sư và tả tướng nắm giữ triều chính, cũng sẽ không có án oan giống như Tô tỷ. Cho nên muội nguyện là Chu Tước vì Vương gia làm một ít chuyện trong khả năng, không riêng gì vì hứa hẹn, cũng không riêng gì vì báo ân, cũng là vì mình, bởi vì muội cũng là dân chúng Đại Lương, muội cũng hy vọng có được một vị minh quân.”

Thương Vũ kinh ngạc nhìn nàng, cảm thấy dường như nàng đã trưởng thành, nàng chưa từng nói qua nhiều lời với hắn như vậy, bày tỏ qua nhiều suy nghĩ như vậy.

Nàng dừng một chút lại nói: “Quan trọng nhất là, muội còn hy vọng có thể có cơ hội tự tay báo thù cho đệ đệ của muội.” Cửa khép lại nhưng nàng biết Bùi Vân Khoáng có thể nghe thấy lời nói vừa rồi, cho hắn biết mình đối với hắn chỉ là hâm mộ, từ nay về sau hai người chỉ là chủ tớ, nàng sẽ nhìn giang sơn của hắn, nhưng không thể kề vai sát cánh đứng ở bên cạnh hắn, chỉ là xa xa kính ngưỡng mà thôi.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, càng nhìn càng làm nàng cảm thấy xấu hổ, nàng rủ tầm mắt xuống, ôn nhu nói: “Muội biết huynh rất lo lắng cho muội, nhưng Vương gia đã phái ám vệ bảo vệ muội, huynh có thể yên tâm. Vương gia nói rất đúng, đại sự chưa thành, những chuyện khác có lẽ trước nên để sang một bên. Mà muội, gia cừu chưa báo, cũng không lòng dạ nào làm chuyện khác. Huống chi, nhân duyên của muội, toàn bộ đều do mẫu thân làm chủ.”

Thương Vũ nhìn nàng, âm thầm đau đầu, nàng lại bướng bỉnh nữa rồi. Thế nhưng trong lòng cũng đã yên tâm đôi chút, bởi vì, nàng đối với Vương gia, thì ra chỉ là ngưỡng mộ.

Ngưỡng mộ và ái mộ, kém nhau rất xa, ngưỡng mộ và ở gần nhau, càng không có quan hệ.

Hắn cười cười: “Tốt lắm, muội đã không chịu tới chỗ của ta, vậy ta đây mỗi ngày sang đây thăm muội, được không?”

Mặt của nàng lại đỏ nữa rồi, nói chuyện đứng đắn với hắn mà lúc nào cũng bị hắn nói chen vào.

Nàng cúi đầu nói: “Huynh đừng đến, nếu có duyên phận, ngày sau sẽ gặp lại.”

Hắn mỉm cười nhìn nàng: “Cái nào cũng không thể, vậy ngày sau là ngày nào?”

“Ngày sau “ thật ra là lừa gạt thôi, làm sao mà nói rõ ràng là ngày nào được. Vì vậy, nàng không nói tiếp câu kế, chỉ một mực nói: “Huynh đi nhanh đi.”

Hắn cũng không mắc mưu, ôm cánh tay nói: “Vậy không được, muội giải thích đi rồi ta đi.”

Trong lòng nàng gấp gáp, trên mặt lại bắt đầu nóng lên, hắn quấn quýt si mê nàng, nàng lại không có biện pháp, cho dù mất hết mặt mũi trách cứ, nhưng vẫn không nỡ trở mặt. Hắn là sư huynh của nàng, nàng vốn chỉ kính trọng hắn, hiện tại lại rất cảm động, cho nên uyển chuyển nói đạo lý cả buổi vời hắn, hy vọng hắn lấy đại sự làm trọng, không nên lại đến tìm nàng, thế nhưng hắn có vẻ như như cái gì cũng nghe không hiểu, hay là nghe hiểu lại giả bộ nghe không hiểu?

Nàng không còn cách nào khác, thấp giọng nói: “huynh không nên ép muội.”

Những lời từ chối của nàng, những thứ như đại sự, sự nghiệp vĩ đại đường đường chính chính kia, trong lòng hắn vốn sáng như gương, vậy nên hắn từ chối cho ý kiến, làm như nghe không hiểu, thật ra lại không cho là đúng. Một tiểu nữ tử nhỏ bé như nàng sao có thể dính dáng đến việc thành bại của hắn, nếu vậy thì hắn cũng quá tầm thường rồi. Hắn rất có lòng tin đối với bản thân mình, vậy nên cả giang sơn và mỹ nhân, hắn đều muốn.

Hắn suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nhoẻn miệng cười: “Đúng rồi, muội nói chuyện chung thân của muội, toàn bộ đều do mẫu thân làm chủ, vậy ta đi tìm mẹ của muội cầu hôn là được có phải hay không?”

Nàng vội vàng phủ nhận: “Không phải!”

Hắn cười ha hả nói: “Muội cũng đừng xấu hổ, ta hiểu mà. Ngày mai ta sẽ viết thư cho Thất thúc.”

“Thương Vũ, huynh !” Hắn đây là cố ý xuyên tạc ý tứ của nàng mà.

Vẻ mặt của hắn còn mang theo vẻ chế nhạo: “ Mẫu thân của muội nhất định sẽ rất vui, bởi vì ta nhất định không sẽ thoái hôn.”

Nàng nóng nảy: “Huynh !” Lần thứ hai bị từ hôn còn không phải là do hắn sao, hắn ngược lại không biết xấu hổ còn nhắc tới. Nàng trừng mắt liếc hắn, nhưng cũng không còn cách nào khác. Nàng ảo não không thôi, nói nhân duyên của mình là do mẫu thân làm chủ vốn là muối chối từ, không muốn bị hắn bắt lấy sơ hở, ngược giống như chỉ đường sáng cho hắn. Nàng bắt đầu lo lắng, mẫu thân có thể đáp ứng hay không?

Hắn kéo cửa ra, đi đến hành lang gấp khúc.

Bùi Vân Khoáng vẫn ở chỗ đó, động cũng không động.

Lời nàng nói, lời hắn nói, hắn nghe nhất thanh nhị sở. Ai nàng cũng không đồng ý. Nhưng Thương Vũ này bá đạo như thế, khiến hắn dường như trông thấy nàng không có chút khí lực nào để cự tuyệt, hắn lần đầu tiên cảm thấy Thương Vũ rất giống người Thương Lan.

Chờ đến khi hắn quay về Thương Lan, nhất định sẽ là hùng ưng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện