Mê Vợ Không Lối Về

Chương 56: Lâm tinh tuyệt và lâm huệ tinh



Sáu năm sau, nước A.

Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng căn phòng.

Một bóng người gầy guộc đang tất bật trong bếp, chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho cả nhà.

Hà Thiếu Khiên ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn Lâm Tử Lạp đang bận rộn trong bếp, Lâm Huệ Tinh bò lên trên người anh: "Cậu ơi, cậu có thích mẹ cháu không?"

Hà Thiếu Khiên nhíu mày, mỗi lần nghe đến cách xưng hô này đều cảm thấy giận điên lên đến muốn chết, Lâm Tử Lạp không muốn tiếp nhận tình cảm của anh, nói rằng cô chỉ coi anh như anh trai của mình.

Cả hai đứa trẻ đều gọi anh bằng cậu.

Nhưng hai đứa trẻ này thực sự rất dễ thương.

Làn da trắng ngần, mịn màng, đôi mắt to tròn long lanh như nước, hàng mi cong vút, chớp chớp như búp bê sứ.

Hà Thiếu Khiên vươn tay bế đứa bé lên rồi đi về phía nhà bếp.

Anh đứng ở cửa phòng bếp: "Lạp Lạp."

Lâm Tử Lạp quay đầu lại nhìn họ, mỉm cười: "Có phải là đói rồi không? Sắp xong rồi."

Hà Thiếu Khiên không nói gì, chỉ nhìn bóng lưng bận rộn của cô.

Sáu năm trước, Lâm Tử Lạp nhất quyết không gây mê, giữ lại hai đứa trẻ. Hà Thiếu Khiên không thể khuyên được cô nên chỉ có thể đồng ý.

Nhưng anh cũng có điều kiện là phải rời khỏi quê hương đến nước A sinh sống.

Lâm Tử Lạp đồng ý, với sự giúp đỡ của Hà Thiếu Khiên, mang theo Trang Kha Nguyệt đến đây.

Lần đi này, chính là sáu năm.

"Hai ngày nữa anh phải về nước một chuyến."

Tay Lâm Tử Lạp đang cầm thìa khuấy nước súp đặc sệt khẽ khựng lại, chính là loại đau đớn của sáu năm trước, dường như bây giờ trong lòng cô vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi.

Cô giả bộ hờ hững, không quay đầu lại: "Có chuyện gì sao?"

“Ừ, em gái anh đính hôn.” Hà Thiếu Khiên nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Tử Lạp.

Lâm Tử Lạp quay người lại, lúc cô sinh Lâm Tinh Tuyệt và Lâm Huệ Tinh, Hà Thiếu Khiên nói rằng anh đã tìm thấy người em gái mất tích năm đó.

Cô ấy vẫn luôn thay anh hạnh phúc.

“Đây là chuyện tốt, anh nên trở về đi.” Lâm Tử Lạp chân thành nói.

Hà Thiếu Khiên nhìn cô chằm chằm: "Đối tượng đính hôn là Tông Triển Bạch."

Choang!

Chiếc thìa trong tay cô tuột ra rơi xuống đất, vỡ tan thành vô số mảnh.

Cô nhanh chóng ngồi xổm xuống nhặt lên, cụp mắt xuống: "Em sớm đã không còn liên quan gì đến anh ấy."

Sáu năm quá dài, cô không thể nhớ đã từng có một người đán ông như vậy xuất hiện trong cuộc đời mình.

Bây giờ, cô chỉ muốn chăm sóc tốt hai đứa con của mình.

Cô chỉ là không hiểu, không phải sáu năm trước anh chắc chắn sẽ cưới Tần Lộ Khiết sao?

Làm sao có thể ở cùng với em gái của Hà Thiếu Khiên?

Cô nhìn Hà Thiếu Khiên dường như đang có ý hỏi.

Hà Thiếu Khiên quay lại nhìn cô, mím môi: "Anh xin lỗi, anh đã giấu em."

Lâm Tử Lạp cau mày: "Anh giấu em cái gì?"

Lời vừa nói ra, cô dường như lại nghĩ đến điều gì đó, trợn to hai mắt, nói ra suy đoán trong lòng: "Tần Lộ Khiết là em gái của anh?"

“Ừ.” Năm đó, anh đi điều tra chuyện của Lâm Tử Lạp đêm hôm đó, biết được chuyện đêm đó từ người phục vụ khách sạn. Anh tiếp tục điều tra sâu hơn, tìm hiểu vai trò của Tần Lộ Khiết trong đó.

Một người phụ nữ đầy mưu mô, anh ta đương nhiên thù ghét như kẻ địch, chỉ là không may, lúc đó Tần Lộ Khiết cũng đang ở nước A, họ đã gặp nhau.

Vốn cũng không có gì liên quan, chỉ vì ngày hôm đó Tần Lộ Khiết mặc một chiếc váy hai dây, và vết bớt màu xanh trên vai cô ta khiến anh chú ý.

Cô em gái đã mất tích của anh cũng có một vết bớt màu xanh như vậy trên vai.

Vì vậy, để tìm hiểu rõ hơn, anh đã điều tra sâu hơn về Tần Lộ Khiết, cô ta lớn lên trong trại trẻ mồ côi không cha không mẹ, ban đầu anh chỉ tò mò về người phụ nữ Tần Lộ Khiết có vết bớt giống em gái mình nên cũng tự nhiên muốn tìm hiểu nhiều hơn về cô ta một chút.

Nhưng khi phát hiện ra cô ta là trẻ mồ côi, Hà Thiếu Khiên sinh ra cảm giác cô ta chính là em gái thất lạc từ lâu của anh, vì vậy anh đã theo dõi Tần Lộ Khiết, thu thập tóc và nước bọt của cô ta làm xét nghiệm DNA.

Kết quả, cô ta thực sự là em gái của anh.

Anh biết bí mật của em gái mình, biết cô ta thích Tông Triển Bạch.

Vì vậy, vẫn luôn không nói với Lâm Tử Lạp.

Hà Thiếu Khiên đặt Lâm Huệ Tinh xuống để cô bé tự chơi trong phòng khách.

Lâm Huệ Tinh gật đầu, chạy về phía phòng khách với đôi chân ngắn ngủn: "Cháu chờ anh trai trở về sẽ cùng anh trai chơi."

“Cháu chậm chút kẻo bị đập vào đâu.” Hà Thiếu Khiên đỡ lấy con bé: “Đi từ từ thôi.”

Lâm Huệ Tinh bĩu môi, tỏ vẻ không vui.

Hà Thiếu Khiên buông cô bé ra, nhéo nhéo cái mũi nhỏ của cô: “Ngoan nào.” Nói xong, anh xoay người bước vào phòng bếp, ngồi xổm xuống bên cạnh Lâm Tử Lạp, vươn tay nắm lấy tay cô: “Để anh trai chăm sóc cho em không tốt sao?

"Em có hai đứa con-"

"Anh không quan tâm……"

“Em quan tâm.” Lâm Tử Lạp ngẩng đầu nhìn anh, cô sẽ không để con mình phải ăn nhờ ở đậu người khác.

Cô biết gia cảnh của Hà Thiếu Khiên, một gia đình như vậy không thể chấp nhận một người phụ nữ như cô.

Hơn nữa, cô đã hứa với bà Hà rằng cô sẽ không bao giờ ở bên anh.

Cô mỉm cười rút tay về: "Anh ra phòng khách đi. Bữa tối đã chuẩn bị xong rồi."

Hai bàn tay trống rỗng, trái tim của Hà Thiếu Khiên cũng trùng xuống, trước đây có thể là anh tìm thấy bóng dáng của em gái trên người cô nhưng sáu năm chung sống đã khiến anh phải lòng người phụ nữ gan dạ và bướng bỉnh này.

Hà Thiếu Khiên không hiểu tại sao cô lại từ chối mình, kiên quyết từ chối thẳng thừng như vậy.

“Em, có phải là em có người em thích rồi nên mới từ chối anh phải không?” Hà Thiếu Khiên suy đoán trong lòng hỏi: “Người đó là Tông Triển Bạch.”

Bên cạnh cô cũng chỉ xuất hiện một người đàn ông này mà thôi.

“Không có!” Lâm Tử Lạp nhanh chóng đáp lại, như muốn chứng minh mình nói thật: “Nếu không phải anh nhắc tới, em đã quên người này từ lâu rồi.”

"Vậy em ……"

“Mẹ.” Lâm Huệ Tinh chạy vào ôm cổ Lâm Tử Lạp: “Mẹ ơi, khi nào thì anh trai và bà ngoại của con sẽ về?

Lâm Huệ Tinh đi vào làm gián đoạn cuộc trò chuyện với Hà Thiếu Khiên.

Vừa hay Lâm Tử Lạp cũng không muốn nói về chủ đề này.

Cô ngẩng đầu lên liếc nhìn thời gian, vươn cánh tay bế Lâm Huệ Tinh lên: "6h30 tan học, bây giờ đã 6h20 rồi, chắc là sắp về thôi."

Lâm Tử Lạp đặt cô bé xuống: "Ngoan, phòng bếp nguy hiểm." Cô xòe tay ra cho Lâm Huệ Tinh nhìn: "Con nhìn tay mẹ này, có bẩn không?"

Lâm Huệ Tinh chớp chớp mắt: "Bẩn."

"Vậy thì con có nghe lời mẹ không?"

"Nghe ạ."

Đứa nhỏ bất bình lẩm bẩm, Lâm Tử Lạp thở dài, hôn lên trán cô bé một cái: "Tối nay mẹ tắm cho con nhé?"

Hai mắt Lâm Huệ Tinh sáng lên: "Được ạ."

Vì Lâm Tử Lạp ban ngày đi làm còn ban đêm thì đi học nên không có thời gian chăm sóc cho hai đứa trẻ.

Đều là Trang Kha Nguyệt đã lo lo lắng tắm rửa cho chúng.

Bệnh tình của Trang Kha Nguyệt đã được kiểm soát bởi sự điều trị tỉ mỉ của Hà Thiếu Khiên, chỉ cần không bị kích thích, thì cũng giống như là người thường.

Có thể giúp Lâm Tử Lạp chăm sóc con cái, Lâm Tử Lạp cũng có thời gian học tập, chuyên ngành trước đây của cô là thiết kế thời trang, sau vài năm làm việc và học tập chăm chỉ, cô đã lấy được bằng tốt nghiệp và vào LEO làm việc.

Cô rất có tài ở khía cạnh này, những bộ váy cô thiết kế đã giành được nhiều giải thưởng. Cô còn thiết kế váy cưới cho con gái của vị lãnh đạo quốc gia nước A. Lúc đó, cô đã khiến người dân cả nước ngạc nhiên, hiện giờ cô đã trở thành nhà thiết kế chính của LEO và còn sở hữu cả cổ phần..

Đến giờ ăn tối, Trang Kha Nguyệt mang theo Lâm Tinh Tuyệt về nhà.

Lâm Tinh Tuyệt mới hơn 5 tuổi, nhưng có trí nhớ siêu phàm và khả năng tính toán tốt, cực kỳ nhạy bén với các con số, cậu bé có thiên phú nên Lâm Tử Lạp đương nhiên muốn bồi dưỡng.

Nhưng bản thân cậu bé cũng có ý chí phấn đấu, vậy mà đã vượt qua kỳ thi của Đại học AC.

AC là trường đại học nổi tiếng hàng đầu thế giới trong lĩnh vực máy tính.

Chip điện tử và hệ thống xử lý mà nơi này nghiên cứu phát triển ra đã phổ biến trên thế giới từ lâu.

Còn Lâm Huệ Tinh lại không có thiên phú gì, không có gì khác những đứa trẻ bình thường nhà khác, nhưng lớn lên lại mềm mại dễ thương.

Nhìn thấy Lâm Tinh Tuyệt trở lại.

Lâm Huệ Tinh vui vẻ chạy về phía anh: "Anh..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện