Trêu Chọc

Chương 16



Tương Lâm tò mò hỏi: “Lên trên tivi?”

Nghiêm Vị giả giận nói: “Đi tìm bạn gái!”

Tương Lâm lập tức phì cười, Bạc Hà cũng cười theo, ông nội anh ta thật thú vị, chiêu này quá hiểm.

Nghiêm Vị nói: “Cậu ta gọi bảo anh tìm cách hộ. Anh nói, một là cậu ta lên ti vi tìm bạn gái, hai là tìm bạn gái mang về nhà.”

Bạc Hà cười khanh khách nói: “Uhm, cũng chỉ có thể như vậy thôi.”

Buổi tối hôm đó, sau khi Bạc Hà rời khỏi quán bar, không khỏi giật mình một chút khi nhìn thấy Kỷ Lan đang đứng đợi ở cửa. Từ sau khi Hứa Hoài không đến nữa, hai người cũng đã lâu rồi không gặp mặt. Cứ nghĩ đến cảnh Kỷ Lan phong lưu phóng khoáng tưởng như có thể dễ dàng tìm được bạn gái bây giờ lại bị ông nội bắt lên ti vi tham gia tìm người, Bạc Hà nhịn không được muốn cười lớn.

Kỷ Lan vừa nhìn thấy cô liền bước tới, dịu dàng lại hiền lành nói: “Bạc Hà tôi mời cậu đi ăn cơm!”

“Tôi đã ăn cơm rồi!”

“Tôi mời cậu đi uống cà phê!”

“Cậu có chuyện gì sao?” Bạc Hà cảm thấy hôm nay Kỷ Lan cười đặc biệt “ngọt”, trong lòng có chút bất an, sẽ không là…

“Không có việc gì, hôm nay chỉ muốn tìm cậu nói chuyện phiếm.”

“Ừ, cùng cậu tán gẫu một chút cũng được.” Bạc Hà cảm thấy bây giờ anh buồn bực một chút cũng là bình thường.

Hai người quán cà phê, Kỷ Lan gọi cà phê đen, còn chưa nói câu nào đã thở dài.

Bạc Hà nén cười nói: “Cậu đang lo chuyện lên ti vi có phải không?”

Kỷ Lan sửng sốt nói: “Cậu cũng biết?

“Đúng vậy lúc cậu gọi điện thoại tôi cùng Tương Lâm đều ở bên cạnh Nghiêm Vị.”

Kỷ Lan nghe xong cũng không quanh co vòng vo trực tiếp nói luôn: “Bạc Hà tôi muốn nhờ cậu một chuyện.”

Tim Bạc Hà đập lỡ một nhịp, quả nhiên! Cô nói trước: “Chuyện hỗ trợ lát nữa hẵng nói. Kỳ thậy tôi cảm thấy lên ti vi cũng là chuyện tốt.”

Kỷ Lan trợn mi tức giận nói: “Chuyện tốt?”

“Trước tiên cậu có thể kết bạn với rất nhiều cô gái đẹp, có thể gặp được cô gái cậu thích, tiếp đó, cậu lên ti vi, đối với công ty các cậu cũng là một loại tuyên truyền, có thể coi như là một quảng cáo cho công ty, còn nữa nếu như thành công, còn có thể có người con gái tốt cùng cậu nắm tay cả đời, đậy thật sự là chuyện tốt, tôi mong còn chẳng được.”

Bạc Hà một lúc nói tới ba chuyện tốt, âm thầm hy vọng Kỷ Lan có thể thay đổi ý kiến, đáng tiếc Kỷ Lan nghe xong, không động tâm ngược lại còn tức giận: “Cậu muốn đi thì đi đi, tôi không đi, tôi lên ti vi xem mắt thì về sau làm sao gặp ai ở công ty được nữa?”

“Kỷ Lan, cậu cũng đâu phải người phong kiến bảo thủ gì đâu, lên ti vi xem mắt liền tức giận như vậy, có mấy cô gái lên ti vi xem mắt còn có thể thành minh tinh, cậu lên ti vi không chừng còn có thể đi đóng phim đó!”

Kỷ Lan hờn giận nói: “Tôi thấy cậu có thể đi diễn được đó!”

Bạc Hà thấy Kỷ Lan không bị thuyết phục, đành phải thay đổi chính sách: “Ông nội cậu ở một mình thật sự rất cô đơn, muốn trong nhà náo nhiệt một chút, cậu nên nghe lời ông.”

Kỷ Lan giận: “Bạc Hà, tôi đến tìm cậu giúp đỡ, cậu không thể không có nghĩa khí như vậy chứ. Lân trước gặp rắc rối với Hứa Hoài, cậu tời tìm tôi, tôi liền vác bảo đao đến, bây giờ cậu lại thấy chết mà không cứu có phải không?”

Bạc Hà nhấp một ngụm cà phê, nghĩ rằng quả nhiên là việc này, aiz, xem ra không giúp là không được rồi.

“Trước tiên cậu giúp tôi đối phó với ông nội, tôi sẽ nhanh chóng đi tìm bạn gái. Tôi cũng không làm khó cậu đâu, ông nội tôi có ấn tượng rất tốt với cậu, nếu tôi đưa cậu về, ông lập tức sẽ bỏ đi ý định bản đầu ngay thôi. Cậu chỉ cần giúp tôi kéo bài thời gian là được.”

Bạc Hà ngượng ngùng cười nói: “Không phải tôi không muốn giúp cậu mà chủ yếu là không muốn lừa ông thôi, ông cậu cũng đã lớn tuổi rồi, trong lòng cũng là mong muốn cuối đời, cậu nên thành toàn cho ông, Tôi giúp cậu một lần không thành vấn đề, nhưng cũng không phải là cách lâu dài, cậu nhanh chóng tìm bạn gái đi thôi, nửa tháng chắc đủ rồi chứ?”

“Cái này tôi cũng biết, cũng không phải là thứ có thể mua được, cái này cần có duyên phận.”

“Tôi tin tưởng trong một tháng cậu có thể làm được!”

Cậu thật là tin tưởng tôi! Kỷ Lan phẫn nộ liếc nhìn cô một cái: “Bây giờ cậu theo tôi về nhà một chuyến có được không?”

“Bây giờ?”

Kỷ Lan vội la lên: “Đúng vậy, lửa cháy đến nơi rồi!”

Bạc Hà đành phải cùng Kỷ Lan trở về nhà anh. Ông nội anh đang ở trong phòng khách xem ti vi, thấy đi sau Kỷ Lan là Bạc Hà sửng sốt một chút.

“Nha đầu sao con lại tới đây?”

“Ông nội, sức khỏe ông dạo này có khỏe không?”

“Rất tốt, rất tốt, bố con thế nào?”

“Cũng không tệ lắm, khôi phục rất tốt!”

Hai người rất nhanh nói chuyện với nhau, Kỷ Lan ngồi ở bên cạnh một lúc sau mới nói: “Ông nội chuyện lên ti vi không cần nữa chứ?”

“Sao lại không cần?”

Kỷ Lan chỉ chỉ Bạc Hà.

Ông nội anh dường như còn chưa hiểu chuyện.

Kỷ Lan đành phải nói: “Cháu đang hẹn hò cùng Bạc Hà.” Nói xong bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có điều gì đó khác thường.

Ông nội anh bừng tỉnh ngộ, liền nở nụ cười: “Sao mày không nói sớm, để ông mày còn đi lo chuyện bao đồng, aiz. Ở trong bệnh viện ta đã nhìn trúng Bạc Hà, không nói gì liền hành động rồi.”

Bạc Hà vốn vẫn cố gắng bình tĩnh, nghe thấy câu này mặt liền đỏ lên, Kỷ Lan hơi xấu hổ, nhưng làm sao dám phản đối đành chỉ có thể ngồi im.

“Mau gọt táo cho Bạc Hà ăn.”

Kỷ Lan đi vào phòng bếp.

Bạc Hà xấu hổ cúi đầu. Trên bàn trà đặt hai chồng sách rất lớn, chắc ông nội anh nhàm chán đem ảnh hồi nhỏ ra xem.”

Ông nội anh thấy Bạc Hà nhìn chồng album, liền hơ hớ cầm lên một quyển nói: “Đến đây ông cho con xem ảnh của Kỷ Lan!”

Bạc Hà nở nụ cười: “Vâng!”

Ông nội anh mở ra trang đầu tiên trên có ảnh chụp của một đứa trẻ.

“Đây là ảnh chụp Kỷ Lan lúc một trăm ngày, con xem chân này thật thô, tất cả đều là khi thay tã, tắm rửa, cả cảnh lúc đi bô nữa.”

Bạc Hà ngượng ngùng nhìn kỹ, bởi vì đó đều là ảnh khỏa thân. Ông nội anh lật ra những trang tiếp theo đều là ảnh chụp anh khi còn trẻ con, tất cả đều như vậy. Khỏa thân đến một tuổi cuối cùng anh cũng đã mặc quần áo, Bạc Hà thở phào nhẹ nhõm, thật là áp lực.

Kỷ Lan cầm đến một trái táo, thấy ông nội anh đang đeo kính chỉ trỏ, Bạc Hà cười hư hư ha ha. Anh cảm thấy không ổn tiến lại gần, quả nhiên.

Chậm rồi, đã giở được mấy trang.

Anh đưa quả táo cho Bạc Hà, Bạc Hà ngẩng đầu thấy Kỷ Lan không nói gì chỉ biểu hiện vô cùng bi thảm, nhân tiên nói: “Ông nội, có ảnh chụp thời đại học không ạ?”

“Có nhưng đều ở phía sau.”

Ông nội anh lật đến mặt sau: “Đây là ảnh lúc chúng nó tốt nghiệp, con xem nhiều người như vậy, cháu nội ông cũng khá đẹp trai nhỉ, con nói có đúng không?”

Bạc Hà đành phải gật đầu: “Đúng vậy!”

“Rất nhiều con gái theo đuổi nó, đến cuối tuần đều là điện thoại đến tìm nó.”

“Sao cháu lại nghe nói là anh ấy theo đuổi người ta đó chứ?”

“Thật không?”

“Vâng, hồi còn học đại học, anh ấy theo đuổi Mạnh Tiểu Giai, ở sân thể dục đốt đèn trời sáng trưng.”

“Bạc Hà!” Kỷ Lan vội vàng lên tiếng.

Bạc Hà cắn một miếng táo, cười vui vẻ: “Trên đó còn viết: Mọi ánh sao đều biết anh yêu em!”

Ông nội anh cau mày, nói với Kỷ Lan: “Viết trên đó con gái nhà người ta có thể thấy sao, làm sao thấy được, mày làm sao cưa được con gái nhà người ta, mày chỉ là cái loại đồ ăn ôi thiu thôi.”

Bạc Hà gặt đầu: “Cháu cũng thấy biện pháp này không được hay lắm!”

Kỷ Lan thấy mình sắp tức hộc máu.

“Ông nội, trong này có ảnh của Mạnh Tiểu Giai không?”

Tim Kỷ Lan lập tức lỡ một nhịp, may mắn ông nội anh lập tức trả lời: “Không có!”

Bạc Hà cười nói: “Cháu sẽ không ăn giấm chua đâu, nghe nói làn da cô ấy rất trắng.”

“Thật là làm sao đẹp bằng con được!”

“Thật là ông nội ông cho con xem đi mà!”

Kỷ Lan thấy hơi sợ hãi, đứng dậy nói: “Bạc Hà để anh đưa em về!”

Bạc Hà cười tủm tỉm nói: “Vâng!”

“Nha đầu con năng đến nha!”

“Vâng, ông nội nghỉ sớm đi ạ!”

Ra khỏi nhà, Kỷ Lan nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu cố ý phải không?”

Bạc Hà cười nói: “Cậu nhanh nhanh tìm bạn gái đi, tôi không muốn lừa ông nội. Lừa gạt ông làm tôi suy nghĩ.”

Kỷ Lan nhìn cô muốn nói lại thôi.

Bạc Hà nghĩ lúc nãy chỉ là ông nói chơi nhưng không ngờ ông hiếu khách như vậy, thường xuyên gọi điện thoại cho Bạc Hà để Kỷ Lan đến đón cô tới nhà ăn cơm.

Bạc Hà bắt đầu thấy buồn rầu, rất quan tâm đến việc Kỷ Lan tìm bạn gái.

Kỷ Lan mỗi lần đều không nhanh không chậm trả lời: “Đang tìm đừng nóng vội.”

Bạc Hà nghĩ có thể không vội sao, cô đến nhà Kỷ Lan mấy lần liền phát hiện mọi chuyện không chỉ đơn giản như vậy, ông nội anh nghe chuyện Nghiêm Vị kết hôn liền nói với Bạc Hà Tết Âm lịch cha mẹ Kỷ Lan về nước, có thể gặp bố Bạc Hà nói chuyện cưới xin.

Lúc ấy sắc mặt Bạc Hà liền thay đổi, lại nhìn thấy Kỷ Lan cũng sợ hãi không kém, giống như chưa từng nghe qua.

Bạc Hà cảm thấy mình muốn chết đến nơi.

Những ngày này, Kỷ Lan sống vô cùng sung sướng, ông nội anh không còn làm phiền anh, sau khi tan tầm anh cũng có việc để làm, cũng có người để đón, hơn nữa mỗi ngày Bạc Hà đều gửi tin nhắn cho anh, tuy rằng đều chỉ để hỏi đúng một chuyện, nhưng anh cũng không phiền, thảnh thơi trả lời cô: “Không vội, tôi vẫn đang tìm!”

Quả thật anh đang tìm nhưng là không vội. Tiếp xúc với Bạc Hà càng nhiều, anh càng phát hiện cô không giống như mặt ngoài văn tĩnh hướng nội, cô thường xuyên lộ ra vẻ nhí nhảnh cùng cười khẽ, có đôi khi rất tinh quái làm cho người khác thấy rất thú vị.

Ngày từ đầu là lệnh của ông nội bắt anh đến đón cô đến nhà ăn cơm, nhưng sau anh lại giả truyền thánh chỉ, từ 3, 4 ngày một lần thành 1 ngày 1 lần.

Giờ tan tầm, anh nhanh chóng thu thập mọi thứ, chuẩn bị truyền thánh chỉ thì di động vang là một dãy số lạ.

Nhận máy xong là một giọng phụ nữ nhu ngấy: “Xin lỗi, đây là máy của Kỷ Lan tiên sinh sao?”

“Vâng là tôi. Cô là ai?”

“Tôi đến từ phòng môi giới hôn nhân.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện