Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 67



Có thể nói đại quân khải hoàn giống như mũi tên bắn thẳng về tim.

Chinh chiến mấy năm, các tướng sĩ đều muốn sớm bàn giao công việc để còn trở về thăm gia đình.

Về đến nơi sớm hơn dự tính ba ngày.

Đại quân đóng ở đình cách kinh thành mười dặm, Bùi Nguyên Tu chờ tấu chương cho phép vào thành, không có việc gì liền để cho chúng sĩ tạo hình ngọc thạch.

Gần đây Thuận Khải Đế đánh thái cực với nhóm đại thần khuyến khích ông tuyển tú, thấy tấu chương của Bùi Nguyên Tu thì lập tức chuẩn ngay, Thái tử Lý Long Hựu dẫn kim ngô vệ đến đón đại quân khải hoàn, đồng thời cũng áp giải phụ tử phản vương vào thành.

Lý Long Hựu lĩnh chỉ, sáng sớm ngày hôm sau liền vận chuyển rượu ngon cùng thịt ngon đi trước ra đình cách kinh thành mười dặm thăm hỏi đại quân.

Chôn nồi nấu cơm, nấu bò thịt cừu.

Sau bữa tiệc thăm hỏi, đại quân vẫn đóng quân ở đình, còn Bùi Nguyên Tu, Minh Thức cùng Kiền Tướng quân dẫn thân vệ, cùng Thái tử Lý Long Hựu cùng áp giải phụ tử phản vương từ cửa An Định vào Kinh Thành.

Từ xưa đến nay, người ta đều thích xem náo nhiệt. Nhận được tin tức đại quân sắp sửa vào thành, cho nên mọi người tạo thành hai đường trước cửa An Định kiễng chân ngóng trông. Có người vì đón người nhà, có người vì xem phản vương, còn phần lớn là muốn nhìn mặt Bùi Nguyên Tu một lần.

Do sự kiện 'Gà trống bái đường' năm trước, trên phố tương truyền, từ nhỏ Bùi Nguyên Tu đã mang mạng sát, thân cao hơn trượng, mặt đen như đáy nồi, mắt như chuông đồng, vô cùng khỏe mạnh, nói chuyện như sét đánh.

Rất nhiều quý nữ đã sớm yên vị ở một trà lâu trên đường cái, phòng ở trà lâu đã được bao từ trước, thứ nhất là vì nữ nhi vốn ở khuê phòng không có việc thú vị, mượn cơ hội này ra ngoài nhìn chút náo nhiệt, giải khuây một chút. Thứ hai là vì muốn nhìn xem Bùi Nguyên Tu có giống hung thần ác sát như trong lời đồn không.

Vừa nhìn thấy, lại không biết bao nhiêu khuê tú nữ nhi mất trái tim.

Đại quân vào thành, Kim Ngô Vệ mở đường, Thái tử Lý Long Hựu cưỡi ngựa Xích Thố đi ở giữa, Bùi Nguyên Tu cưỡi ngựa ở bên cạnh hắn, hơi lùi về phía sau một chút, kém chừng một cái đầu ngựa. Hai người quen biết từ trước, lại trải qua một lần giao tình về số mạng, dọc đường đi hăng say nói một chút chuyện vui.

Thái tử Lý Long Hựu, có thể nói là người như Ngọc, trong cái phong lưu nho nhã còn mang sự uy nghiêm của Hoàng gia. Còn Bùi Nguyên Tu đi bên cạnh hắn cũng không mất đi vẻ đặc biệt, từ ngựa giáp chiến đấu lộ ra vẻ nghiêm nghị, mặc dù nhiều năm chinh chiến như trên mặt không có vết thương, cũng là người mang vẻ đẹp cổ xưa. Mày kiếm nhập tóc mai, trong ánh mắt pha trộn sự rạng rỡ và ánh sáng sắc lạnh, tỏa ra vẻ vô cùng lịch lãm. Khuôn mặt càng giống như đao chém gọt dũa. Nhưng quanh người lại lộ vẻ nho nhã, không thể hiện sự thô lỗ, cả người giống như phong cách cổ xưa mà lại mang vẻ sắc bén của gươm đao.

Qua cửa An Định, vào Hoàng thành, giữ Kiền Tướng quân ở lại Thiên Điện nghỉ ngơi, Thái tử Lý Long Hựu dẫn Bùi Nguyên Tu và Minh Thức vào Cần Chính điện, đi về phía Ngự thư phòng.

Từ lúc vào Cần Chính điện, dọc đường đi, Bùi Nguyên Tu vẫn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, trong lòng không có việc gì khác. Nhưng mắt vẫn không ngừng đánh giá xung quanh.

Cho dù là cùng Từ Lão nguyên soái ở Tây Cương, hay là lúc chinh chiến bình định Bắc Cươno, Bùi Nguyên Tu vẫn thường thư từ qua lại với Thái tử và Anh Vương Lý Long Tá. Thái tử vẫn luôn là người yêu thương muội muội nên bảo vệ nàng vô cùng tốt, nửa điểm tin tức của nàng cũng không nói cho Bùi Nguyên Tu. Nhưng Lý Long Tá lại khác, mặc dù cũng là người yêu thương muội muội, nhưng lại cực thích treo Lung Nguyệt trên đầu môi. Ở trong lòng hắn, muội muội là người không ai có thể sánh được.

Bùi Nguyên Tu từ trong những bức thư của Lý Long Tá biết được bảy tám phần những việc vặt Lung Nguyệt làm trong năm gần đây.

Lung Nguyệt nữ giả nam trang tham gia tú tài, liến trúng tam án thủ, ngày ấy Bùi Nguyên Tu biết được tin tức liền tìm cớ thưởng tam quân, ăn mừng cho Cửu Nhi của hắn.

Trong thư Lý Long Tá cũng đề cập tới, mỗi ngày sau bữa trưa, Lung Nguyệt sẽ mang bánh và trà nàng tự làm đến Ngự Thư phong cho Thuận Khải Đế.

Lung Nguyệt là người thích ăn, trước kia ở Phiên Vương phủ, mỗi ngày hắn đều ăn chút trà bánh nàng tự làm, dáng vẻ của chúng vô cùng độc đáo, ngọt hoặc mặn, thơm mà không ngấy.

Bùi Nguyên Tu nghĩ, không có may mắn để hắn gặp được Cửu Nhi trong hôm nay không.

Chuyển qua một khúc rẽ, đến viện ngoài cửa Ngự thư phòng, Bùi Nguyên Ty nhìn góc váy màu đỏ thoáng hiện, sau đó liền biến mất ở cửa viện.

Có thể mơ hồ nghe được tiếng nói trong trẻo: "Minh Hiên biểu ca, ca thua rồi, bản lẻ [Thư tay của ông già] về tay muội rồi!"

Bỗng nhiên giọng nói ấm áp của nam nhân trẻ tuổi vang lên: "Lừa đảo! Triệt Nhi vừa đi núi Phổ Đà muội liền chọc ghẹo ta!"

"Muội lừa đảo chỗ nào? Rõ ràng là ca không đoán ra nhân bánh điểm tâm mà! Có phụ thân làm chứng!" Giọng nữ trong trẻo lại vang lên.

"Có ai không biết, từ trước đến nay Hoàng thượng đều thiên vị muội!" Giọng nam ấm áp cười khẽ.

"Đó là bởi vì muội nói đúng đạo lý!"

Tiếng cười dần đi xa, cũng mang luôn trái tim của Bùi Nguyên Tu theo.

- ----

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện