Phượng Tương Sồ

Chương 6: 6: 2




Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại Truyện Bất Hủ urlittleflower_9.

Nếu bạn đang đọc từ các nguồn khác thì có nghĩa đây là bản ăn cắp.
---------------------------------
Giang Hàm trưng ra vẻ mặt vô tội, chớp chớp mắt buông tay nói: "Tại hạ vô tình lạc vào chốn này, gặp chuyện bất bình liền rút đao tương trợ, không quan trọng già trẻ lớn bé đều..."
"Không hỏi ngươi." Đại Vương ngắt lời hắn, nhìn vào vị cô nương hắn đang ôm trong ngực, nghiêm túc nhắc lại: "Ngươi là ai?"
Giang Hàm: "..."
Tuy rằng bị người ta xem như không khí hắn cũng chẳng mảy may tức giận, thậm chí còn lộ ra vẻ mặt vui vẻ.
Trong khi đó, đối với câu hỏi của tên Đại Vương kia, Tạ Thanh Li lại trực tiếp ngó lơ, chỉ gắt gao ôm chặt lấy Giang Hàm.

Giang Hàm cảm thấy bản chất mỹ nhân trong ngực đúng là không khác những điều Lăng Tri đã nói là bao, tuy nhìn vẻ ngoài có hơi lạnh nhạt cứng ngắc nhưng bên trong lại nhát gan không kém gì nữ nhân bình thường.

Trong lòng hắn bỗng bùng lên ngọn lửa thôi thúc làm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân một lần, lên tiếng giúp Tạ Thanh Li đáp: "Vị lão đại này, tại hạ cảm thấy người đẹp hình như rất sợ ngài đấy, không định tiếp chuyện với ngài đâu."
"Ngươi..." Đại Vương sắc mặt biến đổi, bây giờ mới nhớ là còn có sự tồn tại của tên Giang Hàm này nữa, hắn tức giận vung đao lên đe dọa: "Còn nhiều lời nữa là ta chém đứt lưỡi đấy!"
Mặt Giang Hàm cứng đờ, trong lòng hiểu rõ đạo lý người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, thở dài một hơi rồi nói với người trong ngực: "Mỹ nhân, vị này muốn hàn huyên với nàng vài câu kìa."
"Mẫu thân!" Lăng Tri thấy tình hình có vẻ không ổn vội vàng chạy đến bên cạnh Tạ Thanh Li, nhưng còn chưa đi được hai bước liền bị tên Đại Vương túm cổ áo xách bổng lên.

Hắn ta hắng giọng, trừng mắt nhìn Lăng Tri đang không ngừng giãy dụa trên tay, liếc mắt nhìn Tạ Thanh Li: "Đây chắc hẳn là con gái bảo bối của ngươi nhỉ? Không muốn nó được an toàn sao?"
Tạ Thanh Li nãy giờ toàn thân cứng đờ rốt cuộc cũng có chút phản ứng.
"Thả con bé ra." Trước nay thanh âm của Tạ Thanh Li luôn nhu hòa, bây giờ lại chỉ mang theo cảm giác lạnh lẽo nồng đậm.
Ít lâu sau, Tạ Thanh Li chậm rãi buông Giang Hàm ra, từng bước tiến về phía tên Đại Vương.

Lúc này vốn đã là đêm khuya, bên trong sơn trại một mảnh yên tĩnh, lúc nãy Tạ Thanh Li cùng Giang Hàm bị bóng đêm che khuất diện mạo, bây giờ Tạ Thanh Li tiến lên một bước liền được ánh lửa từ bó đuốc hắt lên phác họa rõ dung nhan của nàng, từng đường nét trên khuôn mặt đều dịu dàng thanh tú nhưng biểu cảm lại lạnh thấu xương, lộ ra chút âm u.
Mà phần sát khí này, có lẽ chỉ có Đại Vương đang đứng trước mặt Tạ Thanh Li mới có thể cảm nhận rõ ràng được.
Hắn ta ngơ ngẩn nhìn Tạ Thanh Li, một lát sau như nghĩ tới gì đó thân thể liền có chút run rẩy, chỉ tay vào nàng sắc mặt đại biến nói: "Ngươi! Là ngươi! Chính là ngươi rồi!"
Ai cũng không hiểu nổi vì sao thái độ của hắn ta lại kích động như vậy khi đối mặt với Tạ Thanh Li, mọi người đối với khung cảnh này có chút hoảng loạn.

Hắn ta là Đại Vương của sơn trại này nên luôn luôn phải giữ tâm thế bình tĩnh nhất, vậy mà Tạ Thanh Li lại có thể làm hắn ta bày ra bộ dáng thất sắc thế kia, đúng là kì lạ!
Giang Hàm suy tư nhìn chằm chằm vào hai người họ, nhếch miệng cười.

Tạ Thanh Li lại có thể khiến hắn ta sợ tới mức á khẩu cơ đấy, thú vị đây.

Hắn ta thu lại ý định bước lên trợ giúp, chỉ ôm tay nhàn nhã mong chờ diễn biến tiếp theo.
Tạ Thanh Li bên kia chủ động bước lên một bước về phía tên Đại Vương, hắn bị dọa sợ không dám kêu lên một tiếng mà liên túc thối lui ra sau.
Mấy tên thuộc hạ nhìn đến nóng ruột nóng gan, đang định hô to tên của Đại Vương hỏi rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thì cách đó không xa bừng lên vô số ngọn đuốc.

Bọn thổ phỉ kia thấy cảnh này liền dấy lên một hồi xôn xao, ai nấy nhất thời đều hướng mắt nhìn về phía đó, lại thấy đằng sau đám sơn tặc đang chen chúc chạy về đây là một đám người lạ mặt.
Giữa khung cảnh rối tung rối mù này bỗng nghe được tiếng ai đó la to: "Là người của Thu Phong Trấn!"
"Không ổn rồi, người của Thu Phong Trấn đã quay trở lại!"
Xung quanh lại là một mảnh hỗn loạn, tên Đại Vương hồn xiêu phách lạc chẳng màng gì cả mà chỉ túm chặt lấy Lăng Tri, trừng mắt nhìn thẳng vào Tạ Thanh Li phía trước.

Thừa thời khắc hắn ta đang phân tâm giữa việc có nên bỏ lại bọn họ mà đi theo đám thuộc hạ kia hay không thì Lăng Tri dùng hết sức lực cắn hắn một cái rõ đau, khập khiễng chân chui tọt vào lòng mẫu thân, khịt mũi nức nở: "Mẫu thân!"
Tạ Thanh Li lúc này không trưng ra khuôn mặt lãnh đạm như mọi khi nữa, nàng cúi người ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của Lăng Tri, thấp giọng vỗ về: "Ta ở đây."

Lăng Tri nghe được giọng nói của mẫu thân cũng an tâm hơn rất nhiều, nhưng nước mắt lại không khống chế được rơi xuống, mặt nàng áp sát vào ngực Tạ Thanh Li, lại cất giọng mềm mại thốt lên: "Mẫu thân."
"Không sao rồi." Tạ Thanh Li dùng giọng điệu hết sức dịu dàng an ủi con bé, ánh mắt lại không ngừng dõi theo nhất cử nhất động của tên Đại Vương kia.
Tên Đại Vương nghe hai mẹ con nàng lời qua tiếng lại một hồi liền cảm thấy khiếp sợ, ngón tay run rẩy chỉ vào Tạ Thanh Li, miệng mấp máy không thốt nên lời.

Một lát sau, bên ngoài truyền đến tiếng hô "Giết", toàn bộ sơn trại đều rơi vào cuộc giằng co kịch liệt.

Quả nhiên là đội diệt phỉ của Thu Phong Trấn đã lũ lượt kéo tới, chưa được bao lâu thì hai phe đã lao vào chém giết lẫn nhau, xung quanh sơn trại ánh lửa cao ngập trời, binh khí va chạm ác liệt, máu tươi nhuộm đỏ cả ngọn đồi!
Tạ Thanh Li nhân lúc hỗn loạn liền gắt gao che chở cho Lăng Tri, nửa dìu nửa bế nàng đến một góc tường khá an toàn để nghỉ ngơi.
Đây thực sự là cuộc chiến sống còn giữa đám thổ phỉ cùng nhóm người dân trong trấn.

Hai phe chém giết không khoan nhượng, đao kiếm múa loạn làm máu văng tung tóe, màu đỏ của ánh lửa xen cùng sắc đỏ quỷ dị của máu tươi bao phủ hết cả sơn trại, biến nơi đây thành cơn ác mộng không hồi kết.
Ít nhất đối với Lăng Tri, đây thực sự là một cơn ác mộng đáng sợ.
Lúc nhỏ tuy Lăng Tri thường xuyên theo lão ăn xin chui nhủi ở đầu đường xó chợ, cũng đã thấy qua vô số câu chuyện sinh ly tử biệt, nhưng việc phải trực tiếp đối diện với khung cảnh sống chết lẫn lộn như bây giờ là lần đầu tiên.
Ai ai cũng ra sức giơ cao vũ khí, tiếng oán than hòa cùng hình ảnh rất nhiều thân thể chồng chất vết thương ngã xuống trước mặt khiến nàng vô cùng sợ hãi, chỉ biết chôn vùi cả khuôn mặt vào ngực Tạ Thanh Li.

Bộ dáng kiên cường đứng phía trước che chở cho mẫu thân lúc nãy của Lăng Tri đã biến mất không dấu vết, bây giờ chỉ còn lại tiểu cô nương nức nở ôm chặt lấy Tạ Lăng Tri không buông mà thôi.
Mùi hương trên người Tạ Thanh Li lúc nào cũng khiến nàng cảm thấy an tâm.

Đó không phải là mùi son phấn nức mũi như các nữ nhân khác, đó là mùi đàn hương dịu nhẹ cứ mãi quanh quẩn bên chóp mũi làm người ta cảm thấy khoan khoái.


Đấu một trận liền kéo dài đến gần hết cả buổi tối.
Lăng Tri mệt mỏi nhanh chóng tựa vào lòng Tạ Thanh Li ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này của nàng cũng không tốt lắm, cảnh trong mơ dường như chỉ toàn là máu, mồ hôi và nước mắt.

Chờ đến khi Lăng Tri tỉnh lại thì những cảnh rối tinh rối mù kia đã hoàn toàn biến mất, nàng ngồi dậy nắm chặt lấy góc chăn, phát hiện bản thân đang ở trong căn phòng quen thuộc của nàng và đã sớm rời khỏi nơi mang đến ác mộng kia.
Bốn phía hết sức yên tĩnh, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu thẳng lên mấy quyển sách nàng đặt gọn trên bàn, trong không khí phảng phất mùi đàn hương quen thuộc.
Đầu óc Lăng Tri trống rỗng, nàng chợt nhớ đến những việc đã xảy ra vào đêm hôm trước liền vội vàng nhảy xuống giường, trong miệng lẩm bẩm kêu: "Mẫu thân?"
Nàng gấp đến độ giày cũng chưa kịp xỏ đã chạy ùa ra khỏi phòng, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa thì đã thấy Tạ Thanh Li trong tay bưng theo chén gì đó đang từ xa đi tới, Lăng Tri không kịp thu hồi bước chân đâm sầm vào trước ngực Tạ Thanh Li.
Trên tay Tạ Thanh Li còn đang bưng thêm cái chén, Lăng Tri va mạnh vào người nàng khiến chén thuốc màu đen lắc lư qua về như muốn rơi xuống đất, Tạ Thanh Li nhanh tay lẹ mắt giơ tay lên cao, cứu chén thuốc đó khỏi kiếp nạn vỡ tan tành.
Lăng Tri không để ý đến một màn này, nàng chỉ lẳng lặng ôm lấy Tạ Thanh Li thật lâu cũng không rời đi.

Tạ Thanh Li kéo nhóc con sang một bên, đi đến cạnh bàn đặt chén thuốc xuống rồi mới nhẹ giọng nói: "Uống vào đi."
"Mẫu thân, chúng ta an toàn rồi sao?" Lăng Tri lí nhí đáng thương nói, ngửa mặt nhìn Tạ Thanh Li cười.
Tạ Thanh Li sắc mặt hững hờ, chỉ nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng.
Lăng Tri cẩn thận quan sát biểu cảm của mẫu thân, ngập ngừng: "Đêm qua..."
"Đừng nghĩ nhiều." Tạ Thanh Li trực tiếp ngắt lời Lăng Tri không cho nàng nói tiếp nữa, khẽ đẩy chén thuốc đến trước mặt tiểu cô nương, nhướng mày nói: "Uống đi."
Lăng Tri nhỏ giọng đáp, duỗi tay bưng chén thuốc kia lên, nhưng tay nàng vừa chạm vào miệng chén đã chợt nhớ đến một điều, vội vàng ngẩng đầu quan sát kĩ từng đường nét trên khuôn mặt Tạ Thanh Li.

Tạ Thanh Li mặc kệ nàng, rũ mắt không phản ứng, Lăng Tri dường như đã nhận ra, bưng chén thuốc lên dò hỏi: "Mẫu thân?"
"Còn chuyện gì nữa à?" Tạ Thanh Li lười nhác nâng mí mắt.
Mắt Lăng Tri sáng rực, thấy Tạ Thanh Li đang nhìn nàng chăm chú bèn giấu mặt sau chén thuốc, một hơi uống cạn rồi khẽ lắc đầu: "Không có gì ạ."
Tạ Thanh Li liếc nàng một cái, tiếp tục trầm mặc.
Lăng Tri trộm nhìn Tạ Thanh Li, nàng cảm giác được kể từ tối hôm qua thì Tạ Thanh Li đã khác so với trước đây không ít.


Giờ đây mẫu thân đã trở nên thân thiết hơn rất nhiều, không còn xa cách với nàng như lúc mới đến nữa.
Lăng Tri thầm vui vẻ trong lòng, nàng giương mắt lên thì lại thấy trên tay Tạ Thanh Li có một vết thương rất nhỏ vẫn còn phiếm hồng, giống như vết bỏng.

Bây giờ nàng mới nhận ra, chén thuốc mình vừa mới uống là do mẫu thân tự tay sắc.
Mặc dù Thu Phong Trấn tung hô Tạ Thanh Li là đệ nhất mỹ nhân mặt nào cũng tốt, nhiều lão gia công tử cũng nhất trí thành thân thì nên tìm một nương tử tài sắc vẹn toàn như mẫu thân đây, nhưng cũng chỉ có người sớm chiều cận kề bên Tạ Thanh Li như Lăng Tri mới biết được, thực ra Tạ Thanh Li cũng có việc làm không tốt chút nào.

Việc bếp núc chẳng hạn, có một đoạn thời gian khá dài hai mẹ con nàng chỉ toàn ăn rau xào vì Tạ Thanh Li chỉ biết nấu mỗi món đó.

Sau này tiểu cô nương Lăng Tri lớn lên liền tự mình học cách nấu nướng để hai mẹ con nàng có bữa ăn đàng hoàng hơn một chút.
Thế nên đối với Tạ Thanh Li ấy à, loại chuyện sắc thuốc này với việc vào bếp nấu ăn đều không khác nhau mấy.
Nhắc tới đây Lăng Tri mới lo lắng không biết trong lúc bản thân ngủ say đã xảy ra chuyện gì, bèn nhịn không được mở miệng hỏi: "Mẫu thân, con đã ngủ bao lâu rồi ạ?"
"Không lâu lắm, chỉ có một buổi tối thôi."
Lăng Tri đoán lúc bọn họ thoát khỏi sơn trại thì cũng đã là giữa khuya, bây giờ trời chỉ vừa tảng sáng, Tạ Thanh Li dậy sớm sắc thuốc chắc cũng chưa có được một giấc ngủ tử tế, Lăng Tri có chút buồn rầu đang tính toán nên khuyên nhủ nàng như thế nào thì Tạ Thanh Li đã lên tiếng trước: "Hôm nay con không cần đến trường, trong người mắc phong hàn còn chưa khỏi thì cứ nghỉ ngơi cho tốt.

Ta có việc phải ra ngoài một chuyến, ở nhà chờ ta."
Lăng Tri giật mình, tuy rất muốn hỏi mẫu thân muốn đi đâu nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tạ Thanh Li thì lại thôi, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Không lâu sau thì Tạ Thanh Li rời đi.
Lăng Tri nằm ngây ngốc mãi cũng không ngủ được.

Mặc dù Tạ Thanh Li bảo nàng bị nhiễm phong hàn nhưng Lăng Tri thấy mình một chút triệu chứng cũng không có, nàng dứt khoát ngồi dậy, khoác thêm xiêm y ra trước sân.
Ai biết được vừa bước chân ra khỏi phòng thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc ở đầu tường: "Tiểu mỹ nhân ra đây là để tìm thúc sao?"
Lăng Tri vội ngước mắt, liền trông thấy Giang Hàm như cười như không nhìn thẳng vào nàng..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện