Vãn Thiền - Mộ Thâm Viện

Chương 43: 43: ☽




Trường Thiện trang nằm về phía tây Sương thành, cạnh bên Thu Hà, lưng tựa Quỳnh Sơn, cảnh sắc tuyệt đẹp, có thể ngắm đỉnh núi cao hùng vĩ, từng được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất trang.Thời gian luân phiên chuyển đổi, sơn trang đi qua biết bao mùa mưa gió, thay hình đổi dạng biến bao nhiêu lần, cuối cùng mới đến tay chủ nhân hiện tại.Chủ nhân Trường Thiện trang thần bí khó lường, người trong trung nguyên thường hay đến bái kiến nhưng rất ít người được diện kiến dung mạo của hắn, dĩ nhiên mọi người rất tò mò nhưng dù có điều tra thế nào cũng không có kết quả.

Hôm nay, vị trang chủ thần bí đó đang ngồi trong nhà thủy tạ, tấm rèm thật dày che khuất bóng người, thị nữ đứng hầu ở ngoài đình, tiếng đàn êm ái hòa cùng tiếng nước, tiếng chuông loáng thoáng từ trong lầu gác, cánh bướm bay lượn trên những khóm hoa điểm xuyến cho vẻ đẹp tự nhiên hài hòa nơi đây.Minh Khuynh ngồi trong đình, thấp giọng nói chuyện với vị trang chủ nọ.Nếu Yến Hạ có mặt ở đây, qua khúc nhạc và cách bài trí xa hoa này nàng nhất định sẽ nhận ra thân phận của trang chủ sơn trang.Chủ nhân Trường Thiện trang chính là người Yến Hạ và Minh Khuynh đã gặp ở khách đ.iếm chốn hoang dã ngày đó - Phó Nhiên.Hai người ngồi thưởng thức rượu đã lâu, đến khi tiếng nhạc khẽ lắng xuống, Phó Nhiên mới chậm rãi cất lời: "Ngươi còn chưa nói ngươi tính ở đây bao lâu?""Hai tháng." Minh Khuynh bỏ ly rượu xuống, đôi mắt xuất thần nhìn khóm hoa ngoài đình, nói, "Có khi ngắn hơn."Phó Nhiên "Ừm" một tiếng coi như đáp lời, sau đó nói: "Thế sau này ngươi tính thế nào? Thiên hạ rộng lớn, ngươi không muốn gặp người của Trung Nguyên chẳng lẽ ngươi muốn đi Thập Châu? Hay đi Tứ Phương thành?"Đáp án của Minh Khuynh không nằm trong dự liệu của Phó Nhiên: "Đều không phải."Phó Nhiên hơi lo âu nhưng không nói ra, "Nên?"Minh Khuynh không đáp, người lớn đầu chừng này còn cần người khác để ý mọi lúc mọi nơi sao.

Phó Nhiên cũng không muốn ép Minh Khuynh trả lời, hắn suy nghĩ rồi chuyển chủ đề: "Tiểu cô nương kia sao không đi theo ngươi?"Phó Nhiên không nhắc tên nhưng Minh Khuynh lập tức hiểu hắn muốn nói tới ai, lắc đầu nói: "Nàng ấy còn có chuyện quan trọng cần làm.""Ngươi không giúp à?" Phó Nhiên cố ý cười hỏi.Minh Khuynh phát hiện trong lời của Phó Nhiên còn có ý khác, không khỏi ngước mắt nhìn hắn.

Bóng hình Phó Nhiên thấp thoáng sau tấm rèm, không nhìn ra biểu cảm, chỉ nghe hắn cố tình ra vẻ ngạc nhiên nói: "Thì ra trên đời thật sự có nhiều trùng hợp như vậy, minh chủ đại nhân tiền nhiệm vượt ngàn dặm xa xôi chạy tới trấn nhỏ chốn núi non nào đấy đánh đàn suốt mấy tháng trời, đúng lúc gặp tiểu cô nương ấy, lại đúng lúc thu nhận nàng khi nàng gặp chuyện."Không thấy Minh Khuynh trả lời, Phó Nhiên cười nói tiếp: "Đúng lúc lại gặp Tuân Chu, đúng lúc muốn đi Bắc Nghiên trang nên đồng hành cùng bọn họ luôn." Phó Nhiên khựng lại một tí như bất chợt nhớ ra chuyện gì đó, hắn tiếp lời: "Đúng ha, còn sẵn tiện lôi ta ra giúp đỡ nữa."Hình như Minh Khuynh đang nghiên cứu tỉ mỉ hoa văn trên chén rượu, không đáp lời đối phương.


Thế là Phó Nhiên tiếp tục nói: "Càng trùng hợp hơn là trên đường tới đây ngươi còn đi ngang qua vực sâu Thất Hải, đúng lúc thấy cảnh khó khăn của nàng và đám đệ tử Huyền Dương phái, tiện tay cứu người luôn thể."Minh Khuynh chần chừ muốn nói lại thôi.Nhưng Phó Nhiên vốn dĩ không hề cho hắn cơ hội mở miệng, "Đương nhiên ta biết ngươi không cố ý đi tìm nàng ấy, càng không cố ý xông ra cứu nàng, chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thôi, cơ mà…" Phó Nhiên giơ tay lên ra hiệu cho tì nữ đánh đàn, tiếng nhạc dừng lại, giọng Phó Nhiên nhẹ nhàng như họa cảnh ý thơ nơi này: "Trùng hợp tới vậy e rằng chỉ có duyên phận."Về mặc nói chuyện chắc hiếm người có thể phân cao thấp với Phó Nhiên, Minh Khuynh không muốn tranh luận với hắn, đành thừa nhận những gì hắn nói cho xong.

Lúc Phó Nhiên nói xong hai chữ "duyên phận" hắn lên tiếng ngắt lời: "Phong Diêu Sở đang ở trong sơn trang à?"Mình nói nhiều nói lâu như vậy mà Minh Khuynh đành lòng chuyển chủ đề, Phó Nhiên khựng lại, hắn không muốn đáp cho lắm nhưng thấy Minh Khuynh nhìn chằm chằm mình, hắn thôi đùa giỡn, phất tay nói: "Đang ở đây.""Độc thương trên người hắn thế nào rồi?" Minh Khuynh hỏi.Phó Nhiên lười nhác đáp: "Còn sao nữa, có thuốc của Phi Yên mà, không chết được, nhưng muốn khỏi hẳn chắc phải mười mấy năm nữa lận."Minh Khuynh nói: "Mười mấy năm cũng đủ để hắn yên tĩnh."Phó Nhiên cười, nghĩ đến chuyện khác, hai người nhìn nhau nhưng không ai lên tiếng.

Ngay lúc này, một tì nữ đi vào, cúi người nói với hai người trong đình: "Công tử, Minh Khuynh công tử, Yến Hạ cô nương đến."Nghe vậy Phó Nhiên "Ồ" lên, liếc Minh Khuynh đầy thâm ý.Minh Khuynh đã ngẩng đầu lên, thấy Phó Nhiên nhìn mình thì cười bất lực, thấp giọng nói: "Lần này là trùng hợp thật."Phó Nhiên hất cằm nói: "Chà, duyên phận đấy mà.""..." Không thể nói chuyện đàng hoàng với Phó Nhiên được nữa, Minh Khuynh đứng dậy đi tới trước mặt tì nữ, nói: "Dẫn ta đi gặp Yến Hạ cô nương đi."·Yến Hạ chờ trong phòng một lúc thì Minh Khuynh đẩy cửa đi vào.Theo sau hắn là một tì nữ, Yến Hạ nhận ra tì nữ đó, nàng ấy là tì nữ tên Linh Nhi Yến Hạ gặp ở khách đ.iếm chốn sơn dã ngày đó.Yến Hạ hiểu ra ngay, ngỡ ngàng nói: "Phó Nhiên công tử?""Chủ nhân Trường Thiện trang chính là công tử nhà ta." Linh Nhi giải thích với Yến Hạ, nàng ấy cười híp mắt sau đó không làm phiền hai người nói chuyện nữa, nói: "Ta ở ngoài kia, nếu có việc cần Yến Hạ cô nương xin cứ căn dặn." Nói xong thì lập tức quay người ra khỏi phòng.Thoáng chốc trong phòng chỉ còn lại Yến Hạ và Minh Khuynh.Và Tứ Tượng Đồ nữa.Tứ Tượng Đồ tự treo mình lên vách tường từ lúc nào không hay, còn trông khá hài hòa với bức tranh non nước treo kế bên.


Nó vẫn dùng tướng mạo của Văn Bắc Vân, ánh mắt thúc giục Yến Hạ mau mau nói rõ đầu đuôi câu chuyện.Trên đường đến đây Yến Hạ đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ xem sau khi gặp Minh Khuynh thì nên nói gì, nên giải thích lý do tìm đến hắn thế nào.

Nhưng khi thật sự gặp được Minh Khuynh, nàng bỗng phát hiện mọi lời lẽ dường như nghẹn lại trong họng, không thể thốt ra.

Nàng chần chừ một lúc, cuối cùng vẫn là Minh Khuynh lên tiếng trước: "Gặp phải chuyện gì rồi ư?"Nếu không phải gặp chuyện thế kia, Yến Hạ cũng không muốn đi quấy rầy Minh Khuynh quá nhiều.


Nàng thầm thở dài bất lực, khẽ gật đầu.Minh Khuynh dẫn nàng đến trước chiếc bàn duy nhất trong phòng, ra hiệu nàng ngồi xuống, hỏi: "Sao thế?"Yến Hạ sắp xếp những manh mối hỗn loạn trong đầu một lượt rồi mới kể lại chuyện đã gặp ở Dĩnh thành với hắn.Nghe Yến Hạ kể xong, Minh Khuynh trầm mặc như đang suy tư.Yến Hạ để yên cho hắn suy nghĩ, còn mình không kiềm được nhìn sang Tứ Tượng Đồ trên tường.

Tứ Tượng Đồ nhìn lại nàng, sau đó hỏi: "Chuyện về Diệp trạch, ngươi có biết chút gì không?"Minh Khuynh nhìn Tứ Tượng Đồ một cái rồi quay sang Yến Hạ lắc đầu thấp giọng nói; "Ta cũng không biết, ta chưa từng đến Dĩnh thành." Nhưng không đợi biểu cảm thất vọng hiện ra trên mặt Yến Hạ, Minh Khuynh đã nói: "Nhưng ta nghĩ chúng ta có thể đổi một cách khác để suy nghĩ."Yến Hạ nghi hoặc, chờ Minh Khuynh nói tiếp.Minh Khuynh cười với nàng: "Diệp Đề tiên sinh muốn cô đến Diệp trạch tìm câu trả lời, cô cũng đến Diệp trạch rồi nhưng không điều tra được gì, vậy chúng ta thử nghĩ xem, Diệp Đề tiên sinh muốn cô đi tìm Diệp trạch là vì cái gì."Tứ Tượng Đồ vẫn chả hiểu gì, định truy hỏi thêm nữa nhưng ánh mắt Yến Hạ sáng lên, dường như đã hiểu ra phần nào.Theo đó, Minh Khuynh tiếp tục: "Tìm hiểu nguyên nhân, chưa hẳn là người và sự việc, Diệp Đề tiên sinh muốn cô làm rõ mọi thứ vậy thì trong Diệp trạch sẽ có thứ gì đó có thể giải đáp nghi vấn của cô.

Nếu là vậy, ta nghĩ người trong Diệp trạch có thể giúp cô tìm ra câu trả lời."Yến Hạ cũng mới nhận ra điểm này, nghe Minh Khuynh nói vậy nàng nhanh chóng gật đầu nói: "Ý huynh là thứ cha nhỏ muốn ta tìm là người sinh sống ở Diệp trạch?""Có lẽ vậy." Minh Khuynh gật đầu.Tròng mắt Yến Hạ rực rỡ sáng trong, nàng mỉm cười, nói: "Vậy chúng ta chỉ cần tìm người từng sống ở Diệp trạch là có thể biết được đáp án?""Nhưng mà…" Nói đến đây, Yến Hạ bắt đầu âu lo, Diệp trạch bị bỏ hoang nhiều năm, người sống ở đó lúc trước không biết đã đi tới phương trời nào, muốn tìm bọn họ đâu phải chuyện dễ.Minh Khuynh không để nỗi lo của Yến Hạ duy trì quá lâu, hắn nói: "Ta nghĩ Diệp Đề tiên sinh có sắp xếp từ sớm rồi mới muốn cô đến đó, sắp xếp của ngài ấy chắc hẳn là một người nào đó, nếu không gặp chuyện gì ngoài ý muốn, người của Diệp trạch nhất định cũng đang đợi cô, đợi cô tìm đến y."Yến Hạ không nói nhưng trong lòng đã hiểu ý Minh Khuynh.Mấy hôm trước nàng đến Diệp trạch tìm một vòng, còn gây ra động tĩnh không nhỏ.

Cho nên theo như Minh Khuynh nói, nếu thật sự cha nhỏ đã sắp xếp người chờ nàng thì sau khi nàng làm loạn một trận ở đó người đang chờ đợi kia chắc hẳn cũng sẽ phát hiện ra sự xuất hiện của nàng.


Nếu y còn ở đó, y nhất định sẽ chủ động tìm tới nàng."Vậy thì lúc này ta nên ở Dĩnh thành chờ người đó lộ diện." Yến Hạ lẩm bẩm nói.Trong lúc Yến Hạ suy nghĩ những chuyện này, Minh Khuynh lại đang nhìn nàng, nhìn nàng từng bước từng bước vén màn nghi vấn, sự dịu dàng trong đáy mắt hắn cũng ngày càng nồng đậm.Yến Hạ suy nghĩ đến cuối cùng, bất giác ngước mắt lên hỏi ý Minh Khuynh: "Minh Khuynh công tử, là như ta nghĩ vậy sao?"Giọng Minh Khuynh dịu nhẹ, mang chút ý cười khó phát giác, đáp lời thiếu nữ trưởng thành với tốc độ kinh người này: "Ừ, cô nghĩ không sai."·Đêm hôm đó, Yến Hạ trở lại Dĩnh thành.Chỉ có điều lần này không giống lượt đến, vì đồng hành cùng nàng còn có Minh Khuynh.Ban đầu Yến Hạ nghĩ thế là đủ rồi, không được gây rắc rối thêm cho Minh Khuynh nữa nhưng hắn nói mình trùng hợp cũng muốn đi Dĩnh thành bóc ít thuốc, thế là hắn đi cùng nàng.Trong khách đi.ếm, hai người tìm một cái bàn ngồi xuống ăn bừa vài món.

Tâm tình của Yến Hạ không hề đặt ở đây, nàng lẩm bẩm hỏi: "Thật sự sẽ có người đến tìm ta hả?"Minh Khuynh gật đầu để Yến Hạ yên tâm: "Nếu thật sự có người chờ cô, sau khi biết chuyện người đó sẽ nghĩ cách đến tìm cô.""Ừm." Yến Hạ yên tâm đôi lúc, nhưng nàng không thích ứng lắm với sự yên lặng trước mắt bèn hỏi nữa: "Bệnh của công tử không còn vấn đề gì đáng ngại đó chứ? Công tử muốn đi bốc thuốc gì?"Minh Khuynh không quá để tâm vấn đề của mình như kiểu người yếu ớt cả một đêm đó không phải hắn vậy.

Hắn trả lời câu thứ hai của nàng: "Ta bốc thuốc cho một người bạn, hắn bị trúng độc, hiện tại đang ở Trường Thiện trang của Phó Nhiên, lần này ta đến Trường Thiện trang là để thăm hắn."Yến Hạ hơi tò mò đối với người bạn mà Minh Khuynh nói, nàng nhớ Tuân Chu từng nói với mình Minh Khuynh không có bạn bè gì.Nhưng bây giờ xem ra sự thật không phải như vậy, hay nói cách khác con người Tuân Chu biết đến đó không phải là con người thật của Minh Khuynh.Mà giờ khắc này người đó đang ở trước mặt nàng, nàng dần dần hiểu hắn, dần dần nhìn thấy hắn một cách chân thực nhất.

Đối với Yến Hạ, cảm giác này thật kỳ diệu.- Hết chương 43: -.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Bình luận truyện